Giỏ hàng

Cái Chết Huy Hoàng (Trinh Thám - Kinh Dị)

Nhà cung cấp: Nhã Nam
|
Loại bìa: Bìa Mềm
|
Mã SP: 8936024915995
70,200₫ 78,000₫

Số lượng
Mã hàng: 8936024915995
Nhà xuất bản: NXB Hội Nhà Văn
Tác giả: J D Robb
Số trang: 423
Trọng lượng: 500
Kích thước: 20.5 x 14

Giải xong một vụ án hóc búa cùng mối tình với chàng tỷ phú độc thân nổi tiếng nhất thế giới - cả hoa hồng lẫn chông gai đang trải ra trước mắt Eve, nữ trung úy thông minh của sở cảnh sát New York. Khi một số người nổi tiếng đồng loạt bị giết bởi cùng một lưỡi dao, cô vào cuộc trong nỗi hoang mang sâu sắc. Bởi lẽ tất cả nạn nhân đều ít nhiều liên can đến Roarke - người mà cô yêu say đắm nhưng chưa đủ dũng khí để mở lòng. Bế tắc trong suy luận, thử thách trong tình cảm, áp lực nặng nề từ truyền thông, Eve đứng trước thời điểm khắc nghiệt nhất của sự nghiệp cũng như cuộc sống cá nhân. Liệu cô có tìm ra động cơ đằng sau những xác người ăn vận lộng lẫy nằm trên ngõ tối, và tìm ra cách bước tiếp trên con đường tình yêu mà cô chưa từng đặt chân? Nối tiếp thành công Cái chết trần trụi, Cái chết huy hoàng - tập thứ hai của bộ In Death ­- khẳng định mạnh mẽ hơn tên tuổi của J. D. Robb trong mảng tiểu thuyết lãng mạn-ly kỳ, tiểu thuyết trinh thám, dòng sách mà bà không có địch thủ trong nhiều năm nay. *** Lời khen tặng dành cho Cái chết huy hoàng “Lối kể chuyện cuốn hút của J. D. Robb khiến ngay cả những người khó tính nhất cũng phải hài lòng.” - Newsday “Nếu đã đọc Cái chết trần trụi, bạn nhất định không thể bỏ qua Cái chết huy hoàng. Hơn thế, bạn sẽ phải đọc trọn bộ tác phẩm.” - Washington Post “Sự kết hợp hài hòa tuyệt diệu giữa vụ án ly kỳ và câu chuyện tình yêu lãng mạn.” - Publisher’s Weekly *** Trích Cái chết huy hoàng Chương 1 Người chết là công việc của cô. Cô sống với họ, làm việc với họ, nghiên cứu họ. Cô mơ về họ. Và vì có vẻ thế chưa đủ, nên ở một ngăn nhỏ sâu kín trong tim mình, cô thương xót cho họ. Mười năm làm cảnh sát đã khiến cô dày dạn, cho cô con mắt lạnh lùng, dò xét và hoài nghi đối với cái chết cùng vô số nguyên nhân của nó. Điều đó khiến cho hiện trường như cô đang chứng kiến lúc này, trong một đêm mưa trên đường phố tối bưng, bẩn thỉu, thành ra hầu như quá đỗi bình thường. Ấy thế mà, cô vẫn động lòng. Chuyện giết người không còn gây sốc, nhưng nó vẫn tiếp tục làm nôn nao. Người phụ nữ ấy từng rất xinh đẹp. Những lọn tóc dài vàng óng xõa ra như những tia nắng trên vỉa hè bẩn thỉu. Đôi mắt, mở to và chết lặng với vẻ đau đớn mà cái chết để lại trong đó, màu tím thẫm tương phản với hai gò má trắng bệch ướt đẫm vì mưa. Bà ta mặc bộ đồ đắt tiền, màu thẫm như đôi mắt. Chiếc áo jacket được gài cúc gọn gàng trái ngược với chiếc váy xệch lên để lộ cặp đùi thon thả. Đồ trang sức lấp lánh trên ngón tay, trên tai, cài vào ve áo jacket óng mượt. Một chiếc túi da có quai bằng vàng nằm gần những ngón tay duỗi ra. Cổ họng bà bị rạch tàn nhẫn. Trung úy Eva Dallas cúi xuống bên cạnh xác chết và xem xét cẩn thận. Cảnh tượng và mùi quen thuộc, nhưng mỗi lần, mọi lần, đều có cái mới. Cả nạn nhân và kẻ giết người đều để lại dấu vết của mình, kiểu cách riêng của mình, và làm cho vụ giết người trở nên riêng biệt. Hiện trường đã được ghi lại. Các máy cảm ứng và rào chắn được dựng lên để ngăn những người hiếu kỳ và để bảo vệ hiện trường gây án. Giao thông trên bộ ở khu vực này đã được chuyển hướng. Giao thông trên không vào giờ này đã vãn nên không gây nhiều trở ngại. Nhịp phách của tiếng nhạc từ câu lạc bộ sex phía bên kia đường vọng lại vồn vã trong không khí, thỉnh thoảng bị ngắt quãng bởi tiếng gào rú của những kẻ tiệc tùng. Ánh sáng sặc sỡ từ bảng hiệu xoay tròn chiếu lên những tấm rào chắn, tán màu sắc chói lóa lên thi thể nạn nhân. Lẽ ra Eva có thể yêu cầu đóng cửa câu lạc bộ kia vào tối nay, nhưng có lẽ cũng chẳng bõ làm vậy lắm. Thậm chí ở năm 2058, khi đã có lệnh cấm dùng súng, thậm chí việc kiểm tra gene thường sàng lọc được những dấu vết di truyền bạo lực có từ trước khi sinh, thì nạn giết người vẫn xảy ra. Và nó xảy ra với mức độ thường xuyên đủ để những người đi tìm thú vui bên kia đường thấy mếch lòng khi bị xua đuổi chỉ vì một sự phiền hà nhỏ nhặt kiểu như chuyện chết người. Một tay cảnh sát đứng cạnh đó quay hình ghi âm. Bên cạnh rào chắn, vài người giám định pháp y đang túm tụm lại để tránh cơn mưa tầm tã và tán gẫu. Họ chưa thèm để ý đến thi thể, cũng chưa nhận ra nạn nhân. Có tệ hơn không, Eve tự hỏi, và đôi mắt cô sững lại khi nhìn mưa xối sạch vết máu, khi ta quen biết nạn nhân? Cô chỉ có quan hệ nghề nghiệp với Ủy viên Công tố Cicely Tower, nhưng là một mối quan hệ vừa đủ để hình thành nhận định vững chắc rằng bà là một phụ nữ mạnh mẽ. Một phụ nữ thành đạt, Eve nghĩ, một chiến binh, người đã kiên cường theo đuổi công lý. Bà ấy có đang theo đuổi công lý ở đây, tại khu tồi tàn này? Khẽ thở dài, Eve với tay mở chiếc túi đẹp đẽ đắt tiền để kiểm chứng ảnh căn cước nạn nhân. “Cicely Towers,” cô nói vào máy ghi âm. “Nữ, bốn lăm tuổi, đã ly hôn. Trú tại hai một ba hai đường Tám ba Đông, phòng Sáu mốt B. Không mất cướp. Nạn nhân vẫn mang nữ trang. Khoảng chừng...” Cô xem qua ví. “Hai mươi đô la tiền mặt, năm mươi phiếu tín dụng, sáu thẻ tín dụng để lại hiện trường. Không có dấu hiệu xô xát hoặc cưỡng hiếp.” Cô nhìn lại người phụ nữ nằm xoài trên vỉa hè. Bà làm quái gì ở đây, Towers? cô tự hỏi. Ở đây, cách xa trung tâm mua sắm, cách xa địa chỉ ngôi nhà sang trọng của bà? Và lại ăn mặc như khi làm việc, cô nghĩ. Eve biết rõ kiểu trang phục chức sắc của Cicely Towers, và ngưỡng mộ nó tại tòa án cũng như ở Tòa thị chính. Màu sắc mạnh - luôn sẵn sàng đứng trước máy quay - cùng với phụ kiện phù hợp, luôn thể hiện nét nữ tính. Eve đứng lên, bất giác chống tay vào đầu gối quần jean ướt sũng. “Giết người,” cô nói gọn. “Bọc xác bà ấy lại.” Eve chẳng ngạc nhiên khi giới truyền thông đã đánh hơi được vụ giết người và đang lùng sục tin tức tại tòa nhà hào nhoáng nơi Cicely Towers sống, trước cả khi Eve đến được đó. Vài ba đài lưu động và mấy tay phóng viên hau háu đã đóng trại bên vỉa hè sạch bong. Ba giờ sáng, trời mưa như trút chẳng làm họ nao núng. Trong mắt họ, Eve thấy được tia nhìn thau láu. Câu chuyện là miếng mồi, xứng đáng để giành giật. Cô có thể lờ đi các máy quay đang chĩa về mình, các câu hỏi bắn ra như mũi tên đâm xiết. Cô hầu như đã quen với việc cô không còn là kẻ mai danh. Vụ án mà cô điều tra kết thúc hồi mùa đông vừa rồi đã bắn cô vào tầm mắt của công chúng. Vụ án đó, cô nghĩ khi hướng ánh mắt đanh thép vào tay phóng viên cả gan cản đường cô, và mối quan hệ của cô với Roarke. Đó là một vụ giết người. Cái chết thảm khốc, cho dù có gây kích thích đến thế nào, cũng nhanh chóng không còn được công chúng quan tâm nữa. Nhưng Roarke thì luôn là tin tức. “Cô có gì rồi, Trung úy? Cô có nghi cho ai không? Có động cơ nào không? Cô có thể xác nhận Ủy viên Công tố Towers đã bị cắt cổ ...

Sản phẩm đã xem

-%
0₫ 0₫
Dịch vụ tận tâm Dịch vụ tận tâm
Sản phẩm đa dạng Sản phẩm đa dạng
Vận chuyển chu đáo Vận chuyển chu đáo
Giá cả hợp lý Giá cả hợp lý
Tài khoản Giỏ hàng Trang chủ Facebook TOP