Giỏ hàng
-10%

Ngốc Và Tôi

Nhà cung cấp: Nhã Nam
|
Loại bìa: Bìa Mềm
|
Mã SP: 8936024917968
57,600₫ 64,000₫

Khuyến mãi & Ưu đãi tại CACHEP.VN

  • Tặng bookmark Cá Chép Hóa Rồng cho mỗi đơn hàng
  • FREESHIP nội thành HCM & HN cho đơn hàng từ 500K
Số lượng

Gọi đặt mua (+8424) 39947159 (Thứ 2 - Thứ 6 | 08:00 - 17:00)

Chọn sản phẩm tặng kèm

Mã hàng: 8936024917968
Nhà xuất bản: NXB Hội Nhà Văn
Tác giả: Elvira Lindo
Số trang: 346
Trọng lượng: 400
Kích thước: 19 x 13

“Ông ngoại tôi vừa mới phải phẫu thuật cắt tuyến tiền liệt. Thế nên mẹ bận ngập đầu ngập cổ và không thể biết phải làm gì với chúng tôi. May mắn thay đã có bác Luisa, bác hàng xóm của chúng tôi, bác đón chúng tôi về nhà, bác cho chúng tôi ngủ ở nhà bác. Nhưng bác cũng tranh thủ dịp này để cho chúng tôi ăn những thứ lành mạnh và mua cho chúng tôi những bộ quần áo tuyệt đẹp! Kinh khủng… Và rồi Ngốc đã khiến cả hai chúng tôi lâm vào những tình huống bất khả. Những ý tưởng của nó khá là thiên tài, ngay cả khi chúng vượt xa cả kinh nghiệm sống của tôi…” Hãy cùng khám phá các cuộc phiêu lưu cười chảy nước mắt của Manolito trong series về cậu nhóc lắm mồm này và hiểu tại sao Manolito lại được yêu mến đến vậy tại Tây Ban Nha và khắp châu Âu! Nếu bạn đã kết Nhóc Nicolas thì bạn sẽ không thể không mê Manolito. *** Đôi nét về tác giả Elvira Lindo Elvira Lindo sinh năm 1962 tại Cadix, Tây Ban Nha. Bà là nhà văn, nhà báo, nhà soạn kịch. Bà hiện sống tại New York cùng chồng và con trai. Tên tuổi của Elvira Lindo được biết đến nhiều nhất nhờ bộ truyện về cậu bé Manolito, cậu nhóc mười tuổi được coi là Nhóc Nicolas phiên bản Tây Ban Nha. Bộ truyện đã hai lần được chuyển thể thành phim. *** Những kẻ liên quan Manolito Mắt Kính Một thằng bé ở khu Carabanchel, nói nhiều và không được ai hiểu. Mọi ý tưởng thiên tài của nó đều bị người lớn tiếp nhận xiên xẹo ráo. Ông Đồng minh vô điều kiện của Manolito trong những khoảnh khắc người ta chỉ muốn một điều là chui tọt xuống đất. Ngốc Manolito phát hiện ra rằng em trai của nó không ngốc như nó nghĩ. Bé, cái đó thì đúng, nhưng rất khôn. Bố mẹ đỡ đầu và Boni Bố mẹ đỡ đầu của Manolito có một con chó rất giống người. Yihad Thằng đầu gấu và hung hăng nhất trong số các bạn của Manolito. Tai To Tên phản bội xấu xa, thằng bạn thân như bóng với hình của Manolito. Cô Asunción Cô giáo của Manolito thỉnh thoảng tuyệt vọng lắm, nhưng trên đời lại không ai yêu cô bằng “những tên tội phạm” yêu quý của cô. *** Trích Ngốc và tôi Người dân khu phố than phiền Không được kể lại cho ai khác những gì tôi sẽ kể cho bạn bây giờ đâu đấy nhé, bởi tôi đã khóc rất nhiều, và tôi thấy hơi ngượng với các chương sách có cảnh tôi khóc. Theo ông tôi, khi đã có chừng ấy cuốn sách về cuộc đời một người, thì cũng bình thường khi nhân vật chính (chẳng hạn như tôi) đôi lúc có khóc vì một nỗi bất hạnh khủng khiếp nào đó; ông bảo chuyện ấy làm độc giả thích lắm, độc giả cũng sẽ khóc như thể bất hạnh đó là của họ luôn. Độc giả gì mà kỳ cục nhỉ! Tôi thì, những người mà tôi biết, dĩ nhiên đều sống ở Carabanchel cả, tất tật sẽ lăn ra cười mỗi khi nhân vật chính gặp phải vô vàn bất hạnh, đặc biệt khi nhân vật chính là tôi. Thằng đầu gấu khu phố tôi, Yihad, nói cái mà nó thích nhất trong những cuốn sách về cuộc đời tôi là lúc tôi bị ngã, hoặc lúc mẹ tôi cho tôi một cái đét, hoặc lúc nó đập vỡ kính của tôi. Nhưng Yihad ngoài chuyện đầu gấu còn là một thằng nói dối, vì chính mẹ nó một hôm đã nói: “Đừng để ý đến nó, Manolito ạ, nó chẳng bao giờ mở một quyển sách nào hết đâu, kể cả là sách viết về nó”. Thoạt tiên, ở khu phố tôi, mọi người đều mua tập đầu bộ tiểu sử của tôi vì chuyện này thật mới mẻ và để xem có họ ở trong sách không, nhưng họ nhanh chóng bực tức và thôi không mua nữa khi đã biết tôi nói gì về họ, nhất là khi thấy Emilio Urberuaga vẽ họ ra sao. Cô Asunción đến lớp nói người ta vẽ cô như một con bò cái béo ú béo nần, chúng tôi cười đến chết mất lúc cô bảo cô không muốn thấy đứa trẻ con nào cầm một trong những cuốn sách của tôi nữa. Bác hàng xóm Luisa thì nói cái con người đã vẽ bác làm bác như đã năm mươi tuổi rồi ấy. - Luisa, mẹ tôi bảo bác, như thế thì có gì đáng ngạc nhiên, chị năm mươi hai tuổi rồi cơ mà. - Đúng, nhưng anh ta có biết điều đó đâu, và chị cũng sẽ phải đồng ý với tôi, Catalina ạ, là bề ngoài trông tôi trẻ hơn đến mười tuổi ấy chứ! Một nghệ sĩ không được phép làm như vậy, một nghệ sĩ phải vẽ sao cho chị đẹp lên, nếu không thì đừng có mà vẽ, hoặc là anh ta nên vẽ mẹ anh ta ấy. - Việc gì mà chị phải phàn nàn nhỉ, mẹ tôi đáp, tôi thì lúc nào cũng bị anh ta vẽ có cái cằm gớm ghiếc ấy, trông hệt như một con bồ nông. Bác Ezequiel cũng không hài lòng vì bác nói trên các bức tranh, không thể ưa nổi việc quán của bác cứ bị họa sĩ thay đổi liên miên: - Không cười đâu nhé, hôm nay thì Tropezón giống hệt một quán cà phê Paris, nhưng rõ ràng là cái ông ấy chẳng biết điều đó đâu. - Thì cứ nói luôn là anh ta chẳng muốn biết đi! Đó là một người khách của quán, cả ông cũng từng bị vẽ trong một cuốn sách. Bố tôi cũng phàn nàn, bố phàn nàn là trên những bức tranh bố luôn luôn rất béo: - Anh chưa bao giờ có một cái bụng phệ như thế cả, Catalina, chưa bao giờ hết cả! Đúng là tôi chưa thấy một ai ở khu phố tôi hài lòng về nhân vật chính mình trong những cuốn sách. Không, tôi nói dối đấy, có một người: Ngốc, nó thích tự tán dương bằng cách nói họa sĩ lúc nào cũng vẽ nó lên tranh bìa. Nhưng mẹ không thích nó luôn luôn bị vẽ với cái ti giả ngậm ở miệng, vì mẹ nói có nguy cơ nó sẽ thấy như thế là hay ho lắm. - Mẹ đang cố hết sức để thằng bé đó không ngậm ti giả nữa, thế mà cái tay kia lại không ngừng vẽ nó ngậm thứ ấy. Như tôi đã nói rồi đấy, thoạt đầu người dân trong khu phố tôi mua những cuốn sách. Nhưng họ đã ngừng mua vì họ nói sẽ không tiếp tục tiêu tiền để thấy mình béo, xấu và lố bịch. Thậm chí còn có những người nói thẳng điều ấy với mẹ tôi ngoài phố, để rồi sau đó mẹ bảo tôi: - Đủ rồi đấy, Manolito ạ, cuối cùng rồi thì mọi người sẽ ghét mẹ cho mà xem. - Con thì không, mẹ ạ. Toàn bộ chuyện này là do cái bà viết sách, bà ấy chỉ giữ lại những gì tồi tệ nhất mà con kể thôi. Rốt cuộc, nói tóm lại, câu chuyện giờ đây tôi muốn kể và tôi sẽ bắt đầu từ khởi thủy, là vào một chiều thứ Sáu tôi cùng ông tôi đến phòng khám, rồi bác sĩ Morales bảo ông rằng tuyến tiền liệt của ông không thể cứ tiếp tục như vậy được, bác sẽ sử dụng những biện pháp mạnh tay bởi tuyến tiền liệt của ông tôi là một tuyến tiền liệt kinh dị lắm, rằng cứ mỗi phút trôi qua nó lại to thêm ra. Mặt ông tái mét, ông chụm hai tay che phía trước cái tuyến tiền liệt đang bị nhắc tới, có thể là vì ông sợ bác sĩ sẽ rút phắt ra một con dao mổ mà rạch luôn một nhát tại chỗ. Nhưng không hề. - Bình tĩnh đi nào, bác sĩ Morales nói, bác đã đoán ra ý nghĩ của ông, chúng tôi sẽ cắt nó đi hộ ông ở bệnh viện, có thuốc gây mê, giống như với mọi ông già. Ông tôi chậm chạp bước ra khỏi phòng khám, dáng vẻ buồn bã hết sức. - Ông ơi, tôi mới bảo ông, nếu tuyến tiền liệt của ông nặng quá thì ông cứ dựa vào vai cháu đây này, nếu cùng nhau gánh thì trọng lượng ...

Sản phẩm đã xem

-%
0₫ 0₫
Dịch vụ tận tâm Dịch vụ tận tâm
Sản phẩm đa dạng Sản phẩm đa dạng
Vận chuyển chu đáo Vận chuyển chu đáo
Giá cả hợp lý Giá cả hợp lý
Tài khoản Giỏ hàng Trang chủ Facebook Instagram TOP