Giỏ hàng

Sài Gòn - Thị Thành Hoang Dại

Nhà cung cấp: Đinh Tị
|
Loại bìa: Bìa Mềm
|
Mã SP: 8935212328357
69,000₫

Số lượng
Mã hàng: 8935212328357
Nhà xuất bản: Phụ Nữ
Tác giả: Khải Đơn
Số trang: 210
Trọng lượng: 350
Kích thước: 13 x 20.5

Sài Gòn – Thị Thành Hoang Dại

“Họ đã không kịp hỏi nhau liệu có ai là gốc ở Sài Gòn hay không, quê quán ở đâu. Họ không kịp dành thời gian để phân biệt đứa Sài Gòn, đứa không Sài Gòn, đứa nào chất, đứa nào gốc. Chất gốc là một thứ gì đó xa lạ và đầy khoe mẽ, tuyệt không phải do con người ở vùng đất này nghĩ ra.” – Khải Đơn

“Sài Gòn – Thị thành hoang dại” là quyển sách viết về Sài Gòn, về những người nhập cư đã rời xa quê hương để đi tìm một “miền đất hứa”. Họ thắp lửa trong tim, mang vào thành phố. Có người tìm thấy tổ ấm, tình yêu và sức mạnh của mình giữa Sài Gòn. Nhưng cũng có người đã gục ngã, tổn thương và đánh mất chính mình.

Tập tản văn “Sài Gòn – Thị thành hoang dại” của Khải Đơn là được chia thành 4 phần: Thị thành hoang dại, Sài Gòn - tại sao để yêu, Chợ giấc mơ, kỷ niệm đóng đinh vào phố.

Với phần Thị Thành hoang dại: Sài Gòn c trong mắt Khải Đơn là một thế giới như "miền Viễn Tây", với đủ những hỗn loạn, nỗi sợ, sự bất an, cả những mất mát khi một người nhập cư sống ở Sài Gòn. Đó là một Sài Gòn ngập ngụa kênh đen, nơi trở thành điển hình của những mỏi mệt trong cuộc sống hàng ngày, là gương mặt của những người trẻ ẩn nấp trong quán cafe - hay thực ra là một giờ khắc bình an hiếm hoi giữa cuộc sống mưu sinh hàng ngày vất vả.

Trong bài viết "Ăn sáng", tác giả ngồi đợi một phụ nữ trong công viên giữa quận 1, móc từng thùng rác ra, tìm những thức ăn còn xót lại, cũng tươm tất gọn gàng, chuẩn bị một bữa sáng cho một ngày nữa giữa đô thị xa hoa.

Với "Thị thành hoang dại", Sài Gòn được vẽ nguệch ngoạc lại bằng những bất an không giấu diếm. Thành phố triệu dân và quá tải phải chịu đựng những phần xấu xí nào nó, rồi ám ảnh lên con người, làm người đến mưu sinh vất vả hơn bao giờ hết. Họ sống với Sài Gòn nhưng không thể yêu nó, bởi trái tim để ở quê nhà, họ đợi chờ ngày tháng để rời bỏ nó, về lại với yêu thương quê mùa. Sài Gòn hỗn loạn đó, khủng khiếp đó, dữ dội đó, nhưng cô đơn biết bao.

Không bi quan đến thế vì những bất an của thành phố, "Sài Gòn - tại sao để yêu" và "Kỷ niệm đóng đinh vào phố" là những nốt trầm mềm mỏng, như thể tác giả tự nhắc nhở mình vì sao Sài Gòn vẫn đáng yêu, dù nó khói bụi, kẹt xe, nhức nhối, mỏi mệt...

Đó là bởi vì Sài Gòn quá đáng yêu. Sài Gòn hiện ra với những tiệm sách cũ đầy ắp bí mật, hàng hoa bán vỉa hè chỉ 2000đ/cành và cánh hoa đã cũ, dập nát, đó là bình trà đá miễn phí căng mình ra giữa mùa hè ngột ngạt. Người bán vé số, phát tờ rơi, dân làm ve chai ở Sài Gòn phơi mình dưới nắng mùa hè hẳn thấm thía cái khốn khổ của thiếu miếng nước uống, thiếu bóng râm mát nghỉ chân. Những người tốt lành đâu đó đã xuất hiện, ẩn danh và tự nhiên, họ "gieo" những bình trà đá miễn phí trên cung đường, treo cả cốc giấy, bỏ trà tươi... tiếp sức cho người lao động nghèo. Sự lương thiện đó làm giảm đi áp lực của hỗn loạn, làm người xa xứ bớt sợ, khiến họ được nâng đỡ bước chân để sinh tồn được giữa thành phố lạ. Khải Đơn đã viết về những mảnh đáng yêu đó, để thuyết phục người đọc tin rằng tại sao Sài Gòn đáng sống đến vậy.

Trong "Sài Gòn - Thị thành hoang dại", Khải đơn cũng đề cập đến một giác độ khác của đô thị: Đó là sự bất an. Sự bất an được nóu đến trong những bài viết "Mẹ có thể nhét con vào bụng không?", "Sài Gòn - chỉ là một giọt lệ rơi", "hẹn hò dưới hàng cây bê tông"

Là một người nhập cư, cô viết về sự khốn khổ của những người quê lên phố chờ đợi người thân mình chết vì căn bệnh ung thư. Sài Gòn bất an trong tim của từng người, trong buổi chiều tan sở triều cường gặp tai nạn, về những hàng cây bị cắt trụi, về giấc ngủ đêm của người lái xe ôm không nhà cửa. Sự bất an lan ra khi người ta đồn thổi về cướp tiền ở máy ATM, về những kẻ chạy theo xe giật đồ, về tên giật điện thoại, và người ta xa lìa nhau ra, xa lạ vì quá sợ hãi.

Một phần những bài viết trong tập "Thị thành hoang dại" được viết lại từ những phỏng vấn Khải Đơn thực hiện với những người tình nguyện để cô ghi lại câu chuyện. Bằng cách đối thoại, Khải Đơn gặp những người bạn xa lạ ở quán cafe, họ kể cho cô nghe những tâm sự, tình cảm hay cả những kỉ niệm đắng với thành phố. Ghi lại, ẩn danh, hay viết lại hoàn toàn thành một chuyện hư cấu, Khải Đơn cố gắng chuyển tải những tâm sự mà cô bắt gặp từ người nhập cư đến Sài Gòn sinh sống và cuộc chiến mưu sinh họ phải đối mặt hàng ngày.

Tập tản văn "Sài Gòn - thị thành hoang dại" - cố gắng chạm tới những phần sâu kín trong tâm thức một người nhập cư lui tới Sài Gòn. Họ đơn độc, gồng mình lên để cứng cỏi, tàn nhẫn, nhưng rồi cũng chính họ lại chìa tay ra, giúp đỡ một ai đó xa lạ hệt như mình, để cảm thấy bớt cô đơn, cảm thấy bớt bấp bênh trước những điều không lường tới được hàng ngày.

Theo một cách nào đó, Sài Gòn đẹp vì nó như một cái cù lao, phù sa bốn phương trôi theo con nước vào bờ, người ta chở theo ước vọng, giấc mơ, cả tài hoa để về thành phố mưu sinh, thăng hoa.

Nhờ có thế, Sài Gòn trở thành một nét văn hoá - cái văn hoá "hoang dại", bất cần, thư thả và mạnh mẽ không gì kìm hãm được.

THÔNG TIN TÁC GIẢ KHẢI ĐƠN

Là người ở Biên Hoà, lên Sài Gòn sống và làm việc từ khi vào đại học, sống tại Sài Gòn gần 10 năm, từ 2005 – 2015.

Năm 2015, cô xuất bản quyển viết đầu tiên “Đừng tháo xuống nụ cười”. Tập tản văn đầu tiên viết về những trải nghiệm tuổi trẻ, sự bi quan, dấu hỏi cho tương lai và khát vọng khi người ta 20 tuổi. Tác phẩm được tái bản hai lần trong 5 tháng, được độc giả đón nhận với 13.000 bản in.

“Sài Gòn – thị thành hoang dại” là tác phẩm thứ hai của Khải Đơn gửi đến bạn đọc.

Cô viết văn, viết báo tự do, cộng tác với nhiều tờ báo như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Eva...

Hiện cô sống và làm việc tại Bangkok, Thái Lan, một đô thị mà với cô luôn gợi nhớ về Sài Gòn, với những tính cách điển hình quen thuộc của một đô thị quá tải, nhiều xe, ngột ngạt, nhà chọc trời, và cả những con người độc đáo mà cô may mắn được gặp.

Facebook:https://www.facebook.com/khaidon

TRÍCH ĐOẠN

“SÀI GÒN – THỊ THÀNH HOANG DẠI”

1. Chúng ta có căm giận thành phố hơn không khi nó đẩy mình ra ngoài kia - choáng váng vì cô đơn không lên tiếng được? Mất đi bản thể của mình, mất đi ý nghĩ được là mình, mất đi cả cảm giác là một ai đó quan trọng với người khác. Không kết nối. Đơn độc hoàn toàn.

2. Đây là Sài Gòn của tôi, một thành phố đắng cay trên từng cung đường, hồn nhiên mỗi bình minh và chen nhau đến chết ngạt trong đêm triều cường bi quan bậc nhất.

… Tôi đã yêu nó…

3. Sài Gòn có tiền. Muốn sống thì làm. Muốn điên cuồng giàu có, thì làm. Thành phố là sự công bình ngỗ ngược của một hạt nhân chống lại cả một đất nước không cần quan tâm và tôn trọng sức lao động... Không có sự so đo chèn ép nào, không ai có lịch sử, không cần đến quá khứ. Cứ làm việc, thiêu thân, và sống.

4. Thật khó chịu khi không có một chút gắn bó nào cạnh nhau. Sài Gòn đem lại cảm giác bấp bênh tối thượng đó. Hai người bạn thân không hề biết quê nhà, bố mẹ của nhau nơi nào.

Một người thầy không biết xuất thân, lai lịch thằng học trò, cũng cặm cụi dạy nó thành nghề trong những đêm thức khuya trong xưởng. Cạnh cốc bia khề khà ngoài bờ kè, người ta bày cho nhau những mánh lới làm ăn - mà không mảy may quan tâm kẻ đang học nghề kia có thể sẽ cướp mất miếng ăn của mình khi thành nghề.

Bởi những con người đã cố gắng đến đây, chung sống với nhau trong cuộc mưu sinh dài vất vả và nặng ước vọng. Họ đã không kịp hỏi nhau liệu có ai là gốc ở Sài Gòn hay không, quê quán ở đâu. Họ không kịp dành thời gian để phân biệt đứa Sài Gòn, đứa không Sài Gòn, đứa nào chất, đứa nào gốc. Chất gốc là một thứ gì đó xa lạ và đầy khoe mẽ, tuyệt không phải do người lớn từ lâu ở vùng đất này sinh ra. Sự phù du của nguyên quán bị thổi tung thành tro bụi. Bất cần lai lịch, giữa thành phố, khi nhìn mặt nhau, người ta đánh giá nhau bằng hành xử nghề nghiệp, bằng cách chơi, bằng những hệ quả tự họ nếm trải. Lời xầm xì tỏ tường gốc tích không có chỗ dung thân. Chúng ta là người lạ mà.

5. Ở thành phố, không ai mất thì giờ để khẳng định tên tuổi qua những tính từ hầm hố và kì thị người khác, để được nâng mình lên cao hay tách biệt mình ra khỏi cái tủ kính sang chảnh của nguồn gốc. Vì ai cũng bận.

6. Ở Sài Gòn hãy nghe còi xe từ hai giờ rưỡi sáng, nơi giấc ngủ cắt ngắn lại nhường đường cho làm ăn. Khi phải tất tả xây đắp ước mơ, không ai kịp phân biệt và thù ghét một người khác vì cái nhãn tên vùng miền và xuất thân xa lạ. Cần đồng đội, cần đối tác, cần cả đối thủ... Cần làm ăn với nhau.

7. Sợ cô đơn. Sợ tuyệt vọng. Người ta tự thắp hi vọng vào tim người khác để tự ấm mình, khỏi cảm thấy lạc lõng khôn xiết giữa bức tranh không nhà cửa hỗn loạn của thị thành.

Thôi ở đây xa mút mùa những tai tiếng, rời khỏi mớ kỳ vọng lùng nhùng của họ tộc, bứt bỏ niềm ân hận bể vụn đã gây ra cho mẹ cha. Người phải sống. Phải luôn tay đổ mồ hôi làm việc. Phải cười, để nhìn nhau không… thấy ghét.

Sống như chính mình ao ước…

Dù không quê hương.

8. Khi phải xa Sài Gòn, không nỗi nhớ nào tồn tại. Nhưng chỉ cần như sáng nay, đứng giữa phố, cười với cô bán cafe và nghe chú bán báo hỏi "Con đi đâu lâu không về?" mới

Sản phẩm đã xem

-%
0₫ 0₫
Giá cả hợp lý Giá cả hợp lý
Sản phẩm chính hãng Sản phẩm chính hãng
Vận chuyển nhanh chóng Vận chuyển nhanh chóng
Bảo mật thông tin Bảo mật thông tin
Tài khoản Giỏ hàng Trang chủ Facebook TOP